Người trẻ làm gì để không lạc lối trong mê cung ước mơ?

“Con người ta chỉ có thể đi xuyên qua bão với một cái tâm thật tĩnh, một trái tim thật lặng. Thét gào cùng với bão chỉ khiến ta kiệt sức để rồi bị nuốt chững và vùi dập mất xác trong bão.” – Tuệ Nghi

 
Bài viết chia sẻ của nữ doanh nhân trẻ Tuệ Nghi, TP HCM:
 
Từng lắng nghe rất nhiều tâm tư và nguyện vọng của người trẻ, tôi có thể nhìn thấy được rằng chưa bao giờ mà sức trẻ lại hừng hực như vậy. Họ khao khát được khẳng định mình, khao khát được cống hiến, khao khát được chạm vào thành công và được công nhận.
 
Trên thực tế, người trẻ có khao khát thì rất nhiều nhưng có định hướng cụ thể để biến ước mơ thành sự thật thì chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
 
Có người chọn làm tình nguyện viên cho các tổ chức phi chính phủ để gom góp thêm trải nghiệm, có người lại chọn bước lên “đầu sóng ngọn gió” để khởi nghiệp, tự thành lập cơ sở kinh doanh riêng và làm chủ, cũng có người sẽ chọn cách ra nước ngoài để mở mang kiến thức.
 
Giữa muôn vàn những lựa chọn đó, sẽ có những người không biết mình nên đi hướng nào, họ bế tắc đến mức phải tìm đến những lời động viên từ bên ngoài, từ đó dễ bị cuốn vào những mê cung ước mơ do người khác vẽ ra.
 
Truyền cảm hứng và động lực cho người khác bằng chính câu chuyện thực tế của nhân vật có thật là một điều rất tốt. Nhưng truyền cảm hứng bằng sự gào thét, những con số ảo, những lời tâng bốc cao vời nhưng phi thực tế thì khác nào bơm một quả bóng bay cao giữa không trung và quả bóng đó sẽ chực chờ vỡ tung lúc nào không biết.
 
Nhiều bạn trẻ hô vang khẩu hiệu mục tiêu sở hữu bất động sản trăm tỷ, kiếm triệu đô từ sàn chứng khoán Mỹ trước tuổi ba mươi… nhưng có bao nhiêu trong số đó hiểu rõ được luật chơi của thị trường bất động sản vĩ mô? Hay muốn tham gia lên sàn chứng khoán Mỹ thì cần những điều kiện gì? Thậm chí, đó đôi khi còn không phải là ước mơ thật sự của họ. Họ chỉ thốt ra như thế bởi vì họ nghe người khác nói và cảm thấy những ngôn từ đó thật sự rất sang, rất thành đạt và khiến người thốt ra cũng được nâng tầm hơn.
 
Khẳng định mình và thích chứng tỏ là hai khái niệm rất khác nhau. Nếu không có nhu cầu công việc, học tập, nghiên cứu chuyên sâu bằng ngôn ngữ khác thì trước nhất nên ưu tiên học tốt tiếng Anh. Một trong những tiêu chí hàng đầu của việc trở thành công dân toàn cầu chính là phải sử dụng được ngôn ngữ quốc tế.Tôi cũng từng chứng kiến nhiều người trẻ cố học thật nhiều ngôn ngữ, để khi bước ra xã hội họ tự tin nói rằng mình biết 4, 5 thứ tiếng, nhưng thật ra chỉ dừng lại ở việc hỏi thăm “xin chào, khoẻ không, ăn gì…?” được dịch thành nhiều ngôn ngữ. Để làm gì?
 
Tìm tòi và học hỏi để tiếp thu nguồn cảm hứng từ những người đi trước là điều nên làm, nhưng hãy tỉnh táo.
 
Đừng để bản thân mình bị cuốn vào những cảm hứng vô nghĩa, như một liều doping làm hừng hực khí thế nhưng khi bắt tay vào làm thì cảm hứng đã bay biến mất. Bởi vì đó là khát khao ảo, được xây dựng bằng sự tâng bốc, sự dễ dãi và khát khao đó không thể tồn tại được nếu bị chạm phải những khó khăn trong thực tế… mà đường đời thì không bao giờ là bằng phẳng.
 
Đừng nghĩ đến chuyện bỏ học. Nếu không thể học đại học vì không thích, không đủ điều kiện đi học hoặc vì những lý do gì đó… cũng không sao cả, miễn là đừng bao giờ ngừng học.
 
Học ở người đi trước, học ở trường đời, học ở thế giới xung quanh và nên đọc thêm nhiều sách một cách có chọn lọc để tự trau dồi kiến thức chuyên môn cho bản thân. Chẳng ai cười chê một người không có bằng đại học, người ta chỉ cười chê những người thiếu kiến thức nhưng không chịu học.
 
Có một em gái 18 tuổi đã từng bắt xe khách lên Sài Gòn tìm tôi, em đã đợi rất lâu để gặp vội sau khi tôi rời văn phòng. Em nói rằng ước mơ lớn nhất của em là trở thành một doanh nhân. Hằng đêm, em vẫn đi bán từng trái ổi xẻ trên khắp mọi nẻo đường của thành phố Cần Thơ để phụ mẹ chạy ăn từng bữa vì ba của em vừa mới mất, nhưng ước mơ đó trong em chưa bao giờ tắt đi.
 
Em nói với tôi về “chiến lược” kinh doanh ổi dạo của mình, cách tiếp thị rất chuyên nghiệp mà em đã suy nghĩ và triển khai. Tôi trân trọng vô cùng những người trẻ như vậy.
 
Em biết rõ quê hương em có lợi thế gì và nếu em là doanh nhân thì em sẽ phát huy trên chính những lợi thế đó, sự hoạch định ước mơ của em rất bài bản và thực tế, tôi tin rằng em sẽ thành công dù sớm hay muộn.
 
Dù hiện tại bạn là ai, điều đó không quan trọng bằng việc trong tương lai bạn muốn trở thành ai. Và hãy có một kế hoạch thật thực tế để biến ước mơ thành sự thật. Đừng để người khác nhân bản những ước mơ hàng loạt rồi áp đặt lên bạn một cách cơ học.
 
Vẫn một câu nói mà tôi đã nhắc đi nhắc lại hàng trăm lần: “Người trẻ hãy xây ước mơ từ gốc, đừng xây trên ngọn”.
 

Sưu tầm

Bài khác

Bài viết mới