Người vô gia cư rách rưới

Sau khi chồng ra đi sau một tai nạn, vì quá đau buồn, Jasmine không muốn ở lại ngôi nhà có quá nhiều kỷ niệm nên cô quyết định bán nhà và cùng con gái Layla 5 tuổi chuyển đến một thị trấn khác.

 Ngày chuyển đến nhà mới, Jasmine phát hiện một người đàn ông vô gia cư rách rưới, hôi hám với đủ thứ túi, bị lỉnh kỉnh đã lấy cổng nhà cô làm nơi trú ngụ từ bao giờ. Jasmine thấy không thoải mái, nhưng khi gặp cô, người đàn ông vô gia cư cười với cô vẻ ái ngại, khua tay ra hiệu xin được ở lại và không làm phiền thì Jasmine mới biết anh ta bị câm và cô cũng thấy tội nghiệp nên đã đồng ý. Và người đàn ông vô gia cư bỗng nhiên trở thành người gác cổng bất đắc dĩ cho hai mẹ con Jasmine.
 
Hàng ngày khi chuẩn bị bữa ăn cho hai mẹ con, Jasmine cũng làm thêm một phần cho người đàn ông vô gia cư ngoài cổng. Đi đâu về cô bé Layla cũng chào “người gác cổng” và anh cũng luôn rối rít vẫy tay lại và mỉm cười chào cô bé, Jasmine cũng thấy trong lòng vui vẻ, nhẹ nhõm.
 
Một ngày nọ, lớp mẫu giáo của Layla nghỉ mà Jasmine lại không thể đưa con gái đến nơi mình làm việc, cô đành để con gái ở nhà một mình sau khi dặn dò cô bé không được ra khỏi nhà và cô cũng không quên nhờ người đàn ông vô gia cư ở cổng để mắt đến cô bé, anh ta gật đầu lia lịa và ra hiệu cô cứ yên tâm đi làm.
 
Chiều đến, Jasmine vội vàng về nhà, cô tá hỏa khi phát hiện cửa nhà mở toang, phòng khách bàn ghế xô lệch và có cả vết máu trên sàn nhà, dấu vết của một vụ ẩu đả giằng co. Layla không thấy đâu, Jasmine chạy ra cổng, người đàn ông vô gia cư cũng biến mất. Jasmine run rẩy òa khóc, cô nghĩ người đàn ông vô gia cư đã bắt cóc con gái mình, lòng cô trào lên niềm ân hận vì lòng tốt của mình đã hại con.
 
Lập cập rút điện thoại ra để báo cảnh sát thì Jasmine nhận được cuộc gọi từ cảnh sát trưởng của thi trấn, ông nói con gái cô đang ở đồn cảnh sát, cô bé đang rất hoảng sợ vì vậy cô hãy đến ngay để đón con gái về. Jasmine lập tức lái xe như bay đến đồn cảnh sát, cô bé Layla nhìn thấy mẹ chạy tới vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, chú câm…chú ấy…”.
 
Jasmine tức điên lên khi nghe con gái nhắc đến người đàn ông vô gia cư ở cổng, cô vỗ về con: “Không sao rồi con, mẹ ở đây rồi, từ nay mẹ sẽ không bao giờ để con một mình nữa, tên khố rách áo ôm đó sẽ không bao giờ làm hại con được nữa đâu”.
 
Cảnh sát trưởng đứng cạnh nghe thấy Jasmine nói liền lên tiếng: “Tên khố rách áo ôm mà cô nói đã lĩnh trọn một nhát dao vào người khi cố gắng cứu con gái cô khỏi bọn bắt cóc trẻ con đấy, cô nên đến bệnh viện và cảm ơn anh ta, không có anh ta thì con gái cô không biết giờ sẽ ra sao đâu”.
 
Layla khóc nấc lên gật đầu còn Jasmine thì trào nước mắt, cô một lần nữa thấy hối hận bởi cô đã vội vàng đổ tội và nghĩ xấu về người khác.
 
Đằng sau sự rách rưới, tồi tàn và hôi hám không phải lúc nào cũng là những thứ xấu xí đáng bỏ đi mà có thể lại ẩn chứa một tâm hồn cao quý và đẹp đẽ, vì thế đừng bao giờ đánh giá người khác ở vẻ bề ngoài, bạn có thể sẽ đánh mất đi rất nhiều cơ duyên gặp được người tốt trong đời.

Theo Tinhhoa

Tags: Ăn xin     Lòng tốt     Phán xét    

Bài khác

Bài viết mới